Tuesday, March 22, 2016

Vạn Lý Trường Thành

Vạn Lý Trường Thành như một con rồng dài 6.700 km trải dài từ Đông sang Tây, băng qua sa mạc, đồng cỏ, núi non (có nơi cao hơn 1.000 mét) và là chứng nhân về lịch sử, văn hóa, sự phát triển trong suốt 2.400 năm lịch sử của Trung Quốc. Trường thành bắt đầu từ Gia Dụ quan của phía Tây, thuộc tỉnh Cam Túc, chạy sang phía Đông tới Sơn Hải quan thuộc Hà Bắc. Vạn lý trường thành là kết tinh trí tuệ và sức mạnh của nhân dân lao động Trung Quốc thời cổ xưa, là công trình phòng ngự quân sự hiếm thấy trong lịch sử xây dựng và là một trong những di sản văn hoá lớn nhất của nhân loại. 1. Lịch sử xây dựng Nhiều người cho rằng Vạn lý trường thành được xây dựng bắt đầu từ thời Tần Thuỷ Hoàng đế. Thực ra từ thời Chiến Quốc ( 420-221 TCN) công trình vĩ đại này được bắt đầu. Thời cổ đại, khi đánh trận thường dựa vào kỵ binh, bộ binh và xe chiến do ngựa kéo.Vì vậy trường thành và cửa ải có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Thời kỳ Xuân Thu - Chiến Quốc, các nước chư hầu đã chọn những nơi hiểm yếu nhất để xây luỹ và đặt đài đốt lửa để thông báo việc quân. Sau đó trường thành được xây ở nơi biên ải, nối liền các thành luỹ với nhau, hình thành một hệ thống hoàn chỉnh chống lại kẻ địch từ bên ngoài đến quấy nhiễu. Vào khoảng thế kỷ VII trước CN, nước Sở đã bắt đầu xây thành để chống Hàn, Nguỵ và đặt tên là “Phương thành”. Sau đó các nước khác lần lượt làm theo. Nước Tề muốn đề phòng hai nước Sở, Việt đã cho đắp tường thành ở vùng núi Thái Kỳ. Nước Nguỵ muốn đề phòng nước Tần mà đắp trường thành ở ven sông Lạc Thuỷ. Những thành đó được gọi là “Chiến quốc trường thành”. Ngoài ra, các nước chư hầu như Yên, Triệu, Nguỵ muốn chống lại các dân du mục ở phía Bắc (Như Hung Nô, Đông Hồ) đi về phía Nam quấy nhiễu mà đắp trường thành ở phía Bắc. Sau đó 6 nước lần lượt bị tiêu diệt, các trường thành đã mất đi tác dụng quan trọng là phòng ngừa rợ Hung Nô từ phía Bắc xuống quấy nhiễu. Trường thành sớm nhất của nước Tần được xây đắp vào năm thứ 7 đời Tần Giản Công (408TCN), đặt tên là “Khiếm Lạc” nằm ven sông Lạc Hà để phòng chống nước Nguỵ. Năm thứ nhất Huệ Văn Vương nước Tần (324 TCN) lại đắp trường thành ở Trung du Lạc Hà, đặt tên là “Trúc thượng quận tái” đề phòng chống nước Triệu. Đến thời Chiêu Tương Vương, nước Tần lại đắp trường thành ở Lũng Tây, Bắc Địa, Thượng Quận để phòng chống Hung Nô quấy nhiễu. Đoạn trường thành này từ Đông Bắc, bắt đầu từ Lâm Diêu đến địa phận An Tái, tỉnh Thiểm Tây bây giờ thì chia làm hai nhánh thứ nhất ở gần Phù Thi là li sở thượng quân nước Tần, nhánh thứ hai kéo dài đến bờ sông Hoàng Hà gồm 12 thành nối tiếp nhau ở Huyện Thái khắc Thát thuộc Nội Mông. Sau khi Tần Thuỷ Hoàng thống nhất Trung Nguyên cả nước đang sôi nổi tiến hành các cuộc cải cách, thì tập đoàn Quý tộc Hung Nô ở phía Bắc vẫn thèm muốn các tài nguyên giàu có ở Trung Nguyên, luôn luôn đem quân xâm nhập quấy rối. Quý tộc Hung Nô nhân lúc nước Yên, nước Triệu ở phía Bắc suy yếu từng bước lấn chiếm Trung Nguyên, cướp vùng đất đai rộng lớn ở Hà Thao ở bên sông Hoàng Hà, gây nên nhiều nỗi đau khổ cho nhân dân, đồng thời cũng uy hiếp nghiêm trọng đến kinh đô Hàm Dương của nước Tần. Thời bấy giờ dân chúng thường truyền nhau câu nói: “Làm mất nước Tần là rợ Hồ vậy”. Vào năm 215 TCN, Tần Thuỷ Hoàng sai đại tướng Mông Điềm đem 30 vạn quân phản kích Hung Nô, thu lại phần đất phái Nam Hà Thao. Sau đó lại chiếm cả vùng Âm Sơn rộng lớn ở phía Bắc Hà Thao lập quận Cửu Nguyên mới. Quý tộc Hung Nô tuy bị đẩy lùi nhưng vẫn còn thực lực, vẫn có nguy cơ uy hiếp nước Tần. Để đề phòng người Hung nô bất chợt tấn công. Tần Thuỷ Hoàng quyết định xây đắp một trường thành mới. Vua Tần huy động rất nhiều dân công, đồng thời lệnh đại tướng Mông Điềm bắt 2 lính tráng cùng xây đắp trường thành. Trường thành này được dựa trên cơ sở trường thành cũ, phòng chống Hung Nô ở phía Bắc của nhiều trường thành mới nối liền nhau 3

0 Comments:

Post a Comment

Subscribe to Post Comments [Atom]

<< Home